Đến nội dung chính
Giáo Dân

Các linh mục lên tiếng trước sự việc gây xôn xao GP Vinh

Sự việc liên quan đến linh mục Phêrô Tự Hồ Sỹ Huyền, quản nhiệm Giáo xứ Phúc Lộc, Giáo hạt Kẻ Dừa, Giáo phận Vinh, đang gây chú ý mạnh trên mạng xã hội sau khi xuất hiện phản ánh về việc một thiếu niên bị đánh gây thương tích trong một buổi sinh hoạt lớp Thêm Sức.

Linh mục Phêrô Tự Hồ Sỹ Huyền, GP Vinh đánh người !?
Linh mục Phêrô Tự Hồ Sỹ Huyền, GP Vinh đánh người !?

Theo nội dung được chia sẻ, sự việc xảy ra vào thứ Sáu, ngày 29 tháng 5 năm 2026. Hôm đó, các em học lớp Thêm Sức tập trung tại nhà xứ Phúc Lộc để được sắp xếp chỗ ngồi. Bài phản ánh cho biết một thiếu niên đã nhìn về phía linh mục Phê-rô Tự Hồ Sỹ Huyền. Người đăng bài cũng lưu ý rằng mắt của em bị lé, nhưng sau đó em đã bị đánh bằng roi đến chảy máu, kèm theo dấu vết thương tích ở vùng cổ.

Nội dung phản ánh cho biết thiếu niên này là con của anh Gioan Nguyễn Văn Thành và chị Maria Phan Thị Quyền, thuộc Giáo họ Phúc Thọ, Giáo xứ Phúc Lộc. Sau khi sự việc xảy ra, em đã báo lại với cha mình. Người cha sau đó chở em sang nhà xứ để gặp linh mục quản nhiệm, nhưng theo bài viết, linh mục Phê-rô Tự Hồ Sỹ Huyền không có mặt tại nhà xứ vào thời điểm đó.

Bài phản ánh cũng cho biết, đến buổi chiều cùng ngày, Ban Hành giáo xứ đã đến nhà gia đình để xin lỗi và mong gia đình không đưa sự việc lên mạng. Tuy nhiên, gia đình cho rằng người trực tiếp gây ra sự việc phải trực tiếp gặp và nói chuyện với gia đình, thay vì để người khác thay mặt xin lỗi.

Điều khiến vụ việc tiếp tục gây chú ý là không chỉ giáo dân phản ánh, mà một số linh mục cũng đã công khai chia sẻ lại sự việc và đưa ra những nhận định mạnh mẽ.

Linh mục Phêrô Nguyễn Văn Khải, khi chia sẻ lại vụ việc, đã viết với tiêu đề: “Cha xứ ở Giáo phận Vinh đánh thiếu niên như tra tấn”. Ngài bày tỏ sự đau lòng trước hình ảnh một thiếu niên bị đánh chảy máu, cho rằng nếu các em không bỏ đạo sau những sự việc như vậy thì đó là “phép lạ”.

Linh mục Phêrô Nguyễn Văn Khải
Linh mục Phêrô Nguyễn Văn Khải chia sẻ

Trong nhận định của mình, linh mục Phêrô Nguyễn Văn Khải nhấn mạnh rằng tại châu Âu và Bắc Mỹ, nếu một linh mục đánh thiếu nhi như vậy, vị linh mục đó có thể bị đình chỉ thi hành chức vụ ngay và phải đối diện với trách nhiệm pháp lý. Ngài cũng đặt câu hỏi về trách nhiệm của vị giám mục giáo phận, chính quyền địa phương và các cơ quan bảo vệ trẻ em trong việc bảo vệ các thiếu nhi trước những hành vi bạo lực.

Nhận định mạnh mẽ nhất của linh mục Phêrô Nguyễn Văn Khải nằm ở chỗ ngài cho rằng linh mục vốn được mặc định là người phải có lòng nhân từ. Vì vậy, một hành vi bạo lực đối với trẻ em không chỉ gây tổn thương cho nạn nhân, mà còn làm tổn hại nghiêm trọng đến hình ảnh mục tử và đời sống Giáo hội.

Xem bài viết trên trang Facebook cá nhân của Linh mục Phêrô Nguyễn Văn Khải, DCCT. TẠI ĐÂY

Một linh mục khác, linh mục Martino Nguyễn, cũng chia sẻ lại vụ việc và đưa ra nhận định đáng chú ý. Ngài cho rằng thay vì hỏi “ai cho phép chúng ta đưa lên mạng?”, cần phải hỏi ngược lại: “ai cho phép linh mục làm điều này?” và “ai cho phép các giám mục yên lặng?”.

Linh mục Martino Nguyễn Bá Thông
Linh mục Martino Nguyễn Bá Thông chia sẻ

Nhận định này chạm đến một vấn đề sâu hơn trong đời sống Giáo hội: khi xảy ra một sự việc nghiêm trọng liên quan đến trẻ vị thành niên, câu hỏi không thể chỉ dừng ở việc ai đã đưa thông tin ra công chúng. Câu hỏi cần đặt ra trước hết là vì sao một thiếu niên lại có thể bị tổn thương trong môi trường giáo xứ, và những người có trách nhiệm đã làm gì để bảo vệ em.

Linh mục Martino Nguyễn cũng so sánh rằng nếu một sự việc tương tự xảy ra tại Hoa Kỳ, linh mục liên quan có thể phải đối diện với việc bị xử lý hình sự, bị đình chỉ hoặc mất chức trong thời gian rất ngắn, đồng thời giáo phận cũng có thể bị liên đới trách nhiệm và phải bồi thường. Dù bối cảnh pháp luật và cơ chế xử lý ở mỗi quốc gia khác nhau, nhận định này cho thấy mức độ nghiêm trọng của vụ việc liên quan đến bạo hành trẻ em.

Xem bài viết trên trang Facebook cá nhân của Linh mục Martino Nguyễn Bá Thông. TẠI ĐÂY

Từ các ý kiến trên, có thể thấy điểm chung trong phản ứng của các linh mục là sự không chấp nhận bạo lực đối với trẻ vị thành niên, nhất là khi sự việc xảy ra trong môi trường giáo xứ. Trẻ em và thiếu niên đến nhà thờ để học giáo lý, lãnh nhận các bí tích, lớn lên trong đức tin và được nâng đỡ về đời sống thiêng liêng. Các em không thể trở thành đối tượng của sự sợ hãi, đe dọa hay bạo lực.

Vấn đề cũng không thể bị chuyển hướng sang chuyện “có nên đưa lên mạng hay không”. Khi một sự việc nghiêm trọng xảy ra, nhất là liên quan đến trẻ em, điều cần được quan tâm trước hết là nạn nhân có được bảo vệ hay không, gia đình có được lắng nghe hay không, và người gây ra sự việc có đối diện với trách nhiệm hay không.

Trong nhiều trường hợp nhạy cảm liên quan đến giáo sĩ, sự việc chỉ được công chúng biết đến khi giáo dân, người thân nạn nhân hoặc những người trong cuộc lên tiếng. Vì thế, không thể lấy sự im lặng của cơ chế nội bộ làm lý do để xem nhẹ phản ánh của giáo dân. Sự im lặng, nếu có, càng khiến dư luận đặt thêm câu hỏi về trách nhiệm giải trình, sự minh bạch và tinh thần bảo vệ người yếu thế trong Giáo hội.

Dĩ nhiên, mọi sự việc đều cần được nhìn nhận công bằng. Người liên quan cũng có quyền được trình bày. Tuy nhiên, công bằng không có nghĩa là im lặng trước tiếng kêu của người bị tổn thương. Công bằng càng không thể trở thành cái cớ để né tránh trách nhiệm khi có một thiếu niên bị đánh gây thương tích trong môi trường giáo xứ.

Trong đời sống Giáo hội, quyền bính không được trao để gây sợ hãi, nhưng để phục vụ. Linh mục không chỉ là người cử hành bí tích, mà còn là người được mời gọi trở nên hình ảnh của Đức Kitô Mục Tử nhân lành. Bởi vậy, bất cứ hành vi nào mang tính lạm quyền, bạo lực hoặc làm tổn thương những người bé nhỏ đều cần được xem xét nghiêm túc.

Sự việc tại Giáo xứ Phúc Lộc, Giáo phận Vinh, vì thế không còn là câu chuyện riêng của một gia đình. Khi giáo dân lên tiếng, khi hình ảnh thương tích được chia sẻ, và khi các linh mục công khai đưa ra nhận định mạnh mẽ, sự việc đã trở thành một lời chất vấn đối với trách nhiệm mục tử và trách nhiệm bảo vệ trẻ em trong đời sống Giáo hội.

Điều cần lúc này không phải là tìm cách làm cho sự việc chìm xuống, cũng không phải là gây thêm kích động trên mạng xã hội. Điều cần thiết là sự thật phải được nhìn nhận, nạn nhân phải được bảo vệ, gia đình phải được lắng nghe, và người có trách nhiệm phải đối diện với trách nhiệm của mình.

Một Giáo hội biết lắng nghe không sợ sự thật. Một Giáo hội biết bảo vệ trẻ em không thể né tránh những tiếng kêu đau đớn. Và một người mục tử đích thực không thể dùng quyền bính để làm tổn thương những người bé nhỏ được trao phó cho mình.

Chia sẻ: Facebook X Zalo