Có người con nào chạy đến kêu xin Mẹ mà Mẹ lại chẳng đoái thương? Khi chúng ta thành tâm kêu cầu, Mẹ luôn lắng nghe và nâng đỡ theo cách của Mẹ. Tôi viết lại những dòng này như một lời chứng, vì những gì Mẹ Hằng Cứu Giúp đã làm cho anh tôi, cũng như cho những ai biết tin tưởng, cậy trông và chạy đến với Mẹ.

Anh họ tôi là người Công giáo. Cả gia đình anh đều có đạo, và anh là người con thứ ba trong nhà. Anh đang theo học và làm việc trong lĩnh vực kiến trúc.
Như mọi ngày, anh vẫn đi làm bình thường, vẫn nhận vẽ nhà, thiết kế bản vẽ cho những ai cần anh giúp. Hôm thứ Bảy, ngày 14/5/2016, sau khi hoàn tất công việc và đang trên đường trở về nhà, khi đi qua đường Phạm Văn Đồng, đến đoạn khúc cua, anh không may gặp tai nạn. Anh ngã xuống, đầu đập mạnh xuống đất và sau đó được đưa vào bệnh viện.
Lúc đầu, chỉ một vài người trong gia đình biết chuyện. Ngay cả tôi cũng bị giấu, không ai cho hay. Mãi đến hôm thứ Tư, ngày 18/5/2016, tức gần bốn ngày sau khi anh gặp tai nạn, tôi mới được biết.
Hôm đó, cô tôi gọi điện:
“Trang ơi, anh bị tai nạn rồi. Con ghé nhà sách Đức Mẹ mua giúp cô một bức ảnh nhỏ, đưa cho Cha làm phép rồi đem vào bệnh viện để đầu giường cho anh. Ảnh nhỏ thôi con, vì trong khoa cấp cứu hồi sức không có nhiều chỗ.”
Tôi nghe vậy thì nhận lời ngay và nói sẽ mang ảnh vào cho anh.
Chiều tan ca, tôi vội báo cho một số người thân quen biết để cùng hiệp ý cầu nguyện. Tối hôm ấy, tôi không làm được gì khác ngoài cầu nguyện. Qua ngày sau, tôi xin nghỉ làm sớm để vào bệnh viện thăm anh.
Trước khi vào, tôi nhắn tin hỏi thăm tình hình. Người nhà anh nhắn lại:
“Trang ơi, cầu nguyện liên lỉ nhiều nhé. Nếu Trang có sinh hoạt ở đâu thì xin Cha và mọi người cầu nguyện thêm cho anh.”
Khi vào khoa cấp cứu hồi sức, mỗi lần chỉ được một người vào thăm vì anh đang trong khu cách ly. Đến lượt tôi bước vào, nhìn anh nằm trên giường bệnh, tôi chết lặng.
Anh kêu la, giãy giụa vì đau. Hai chân bị cột chặt vào giường để tránh cử động mạnh. Bác sĩ phải chích thuốc an thần cho anh ngủ, để theo dõi và xử lý khối tụ trong não. Não anh bị dập, tình trạng rất đáng lo.
Tôi đứng đó nhìn anh mà không nói được lời nào. Cô em gái đang chăm sóc anh chỉ nói với tôi:
“Giờ chỉ còn biết cầu nguyện thôi Trang à.”
Tôi mang theo ảnh Lòng Thương Xót Chúa, tràng chuỗi Mân Côi và bộ sách Lòng Thương Xót Chúa để tặng lại. Riêng bức ảnh nhỏ Mẹ Hằng Cứu Giúp, tôi dặn người nhà đặt nơi đầu giường anh và nhắc mọi người hãy cầu xin với Mẹ. Tôi cũng hứa sẽ xin khấn và cầu nguyện nhiều cho anh.
Rời bệnh viện, lòng tôi nặng trĩu. Tình trạng của anh khi ấy chưa có dấu hiệu tiến triển tốt. Người nhà rất lo. Nếu anh có tỉnh lại và qua khỏi, cũng không ai dám chắc anh sẽ phục hồi ra sao. Thương anh lắm, nhưng tôi không biết phải làm gì hơn ngoài việc động viên gia đình và cầu nguyện. Lúc đó, tôi tin rằng cầu nguyện chính là phương thuốc cần thiết nhất.
Sau ngày vào thăm anh, tôi lại nhận được tin báo gia đình đã chuẩn bị tinh thần, và đã mời Cha vào ban Bí tích Xức Dầu cho anh.
Nghe tin ấy, lòng tôi đau lắm. Nhưng tôi vẫn tự nhủ: nếu Chúa và Mẹ thương anh, tôi tin anh sẽ vượt qua. Còn nếu Chúa muốn gọi anh theo thánh ý Ngài, thì gia đình cũng xin vâng phục.
Trong lúc ấy, trong đầu tôi chợt lóe lên một tia hy vọng. Tôi nhớ rằng ngày 27 hằng tháng có hành hương Năm Thánh kính Mẹ Hằng Cứu Giúp tại Dòng Chúa Cứu Thế Sài Gòn, và có phép lành ban ơn toàn xá.
Tôi tự nhủ:
“Đúng rồi, mình phải đến với Mẹ. Mình phải xin khấn, xin Mẹ ra tay chữa lành cho anh.”
Và ngày 27/5, tôi đã đi hành hương kính Mẹ.
Trong bài giảng thánh lễ hôm ấy, Cha Giám Tỉnh của Dòng kể một câu chuyện. Có một bà mẹ có đứa con trai mấy đêm liền không ngủ được, cứ quấy khóc bất thường. Bà đến gặp Cha, và Cha nói:
“Dễ thôi chị. Chị cứ mua ảnh Mẹ Hằng Cứu Giúp, đưa tôi làm phép, rồi tối đặt dưới gối cho cháu.”
Người mẹ làm theo, và sau đó đứa bé ngủ ngon, không còn quấy khóc như trước nữa.
Cha Giám Tỉnh nhắn nhủ rằng: khi gặp khó khăn, con cái hãy chạy đến với Mẹ mà kêu xin. Khi chúng ta thành tâm cầu khẩn, Mẹ không bao giờ bỏ rơi con cái mình. Trong đau khổ, hoạn nạn, Mẹ luôn ở bên và cứu giúp.
Nghe Cha giảng xong, mắt tôi cứ nhìn chăm chăm lên linh ảnh Mẹ được đặt trong nhà thờ. Tôi thầm thĩ với Mẹ một câu duy nhất:
“Xin Mẹ thương ra tay chữa lành anh con.”
Tôi lặp lại lời ấy thật chậm rãi, với tất cả niềm tin còn lại trong lòng:
“Xin Mẹ thương ra tay chữa lành anh con.”
Lễ xong, tôi còn ra hang đá Đức Mẹ cầu nguyện thêm một lúc rồi mới ra về.
Sau ngày hành hương, tôi vẫn tiếp tục cầu nguyện và tin tưởng nơi Mẹ. Một ngày, hai ngày trôi qua, anh vẫn còn hôn mê trong vô thức. Gần một tuần lễ mà tình trạng chưa có nhiều tiến triển. Anh chưa nhận biết, chưa có cảm giác rõ ràng. Nhưng tôi vẫn không ngừng cầu nguyện.
Rồi một ngày, có lẽ khoảng ngày 29 hoặc 30/5, tôi nhận được tin báo: anh bắt đầu dần mở mắt.
Niềm vui của gia đình vỡ òa trong nước mắt. Anh từ từ hồi tỉnh. Tuy chưa cử động được ngay, nhưng vết bầm trong não đã dần tan đi, khối tụ cũng tự xẹp xuống. Anh chưa nói được, nhưng đã bắt đầu nhớ lại, nhận biết người thân và có cảm giác đau.
Ai cũng nói:
“Chúa Mẹ thương đó, nhờ mọi người cầu nguyện.”
Tôi liền nhắn lại rằng: nếu vậy thì càng phải tạ ơn Chúa Mẹ và tiếp tục cầu nguyện. Không phải thấy anh khá hơn là ngưng cầu nguyện, nhưng càng phải cầu xin cho tình trạng của anh được ổn định và phục hồi tốt hơn.
Cho đến nay, anh tôi đã dần hồi phục. Anh có thể đi lại, nói chuyện, hiểu biết và nhận ra mọi sự. Với tôi, đó thật sự là một ơn lành lớn lao mà Mẹ Hằng Cứu Giúp đã ban cho gia đình.
Tôi tin rằng Mẹ đã thương ra tay nâng đỡ anh tôi, bởi khi chúng ta biết phó thác, biết tin tưởng và biết bám chặt vào Mẹ, Mẹ không bao giờ bỏ rơi con cái mình.
Lạy Thánh Nữ Đồng Trinh Maria, là Mẹ rất nhân từ, xin hãy nhớ xưa nay chưa từng nghe có người nào chạy đến cùng Đức Mẹ, xin bầu chữa cứu giúp mà Đức Mẹ từ bỏ chẳng nhậm lời.
Nhân vì sự ấy, con lấy lòng trông cậy, than van chạy đến sấp mình dưới chân Đức Mẹ, là Nữ Đồng Trinh trên hết các kẻ đồng trinh. Xin Đức Mẹ đoái thương đến con là kẻ tội lỗi.
Lạy Mẹ là Mẹ Chúa Cứu Thế, xin chớ bỏ lời con kêu xin, một dủ lòng thương và nhậm lời con cùng.
Amen.
Tạ ơn Mẹ Hằng Cứu Giúp!
Têrêsa Hồng Trang