Hai nữ tu đã đi bộ 150 km đến Đền thánh Đức Mẹ Fatima, nhân dịp kỷ niệm 150 năm thành lập hội dòng của mình.

Ngày 21/7, hai nữ tu Teresa Nogueira và Conceição Pereira đã rời Lisbon, Bồ Đào Nha, cùng với một giáo dân tên Francisco Costa. Trong 5 ngày, các chị đã vượt qua quãng đường 150 km để đến Đền thánh Đức Mẹ Fatima.
Ngày nay, nhiều người đi bộ vì sức khỏe, vì đồng hồ thông minh, vì số bước chân hay lượng calo tiêu hao. Nhưng với hai nữ tu này, hành trình đi bộ còn mang một mục đích sâu xa hơn: không chỉ rèn luyện thân xác, mà còn nuôi dưỡng linh hồn.
Vì thế, bên cạnh nước uống, đồ ăn nhẹ và những vật dụng cần thiết cho đường dài, hành trang quan trọng nhất mà các chị mang theo chính là tràng chuỗi Mân Côi.
Trên trang Facebook của cộng đoàn, người ta có thể thấy hình ảnh hai nữ tu vừa đi bộ vừa cầu nguyện. Vẻ đẹp của Kinh Mân Côi là ở chỗ: dù đôi chân có mỏi, thân xác có đổ mồ hôi, người ta vẫn đang tiến từng bước trong đức tin.
Hành trình thật sự
Hành hương không chỉ là chuyện đặt chân này trước chân kia để đi đến một địa điểm. Hành hương còn là tập cho con tim biết tạ ơn trước vẻ đẹp chung quanh, biết đón nhận mệt nhọc nhưng vẫn hướng mắt về đích đến.
Đó là việc dâng thời gian, công sức và cả mồ hôi cho một điều vượt lên trên chính mình, chứ không chỉ vì sức khỏe hay vẻ bề ngoài.
Người hành hương không đơn giản là người lang thang. Dù đích đến trên bản đồ có thể xa xôi, điều mà người hành hương tìm kiếm thật ra đã được gieo trong lòng họ. Hành hương không bao giờ chỉ là đi đến với ai đó, nhưng còn là đi cùng với Ai đó. Như hai môn đệ trên đường Emmau, chúng ta chỉ cần nhận ra Chúa đang đồng hành bên mình.
Bởi vậy, ngay cả trong một thế giới vội vã, việc bước chậm lại và lên đường bằng đôi chân vẫn mang một ý nghĩa rất đẹp. Có những điều chỉ hành trình mới có thể trao cho con người.
Thiên Chúa hiện diện trong sự chậm rãi
Chúng ta cần trở về với nhịp sống chậm hơn, nơi con người có thể lắng nghe những điều nhỏ bé, âm thầm và không ồn ào. Như “làn gió hiu hiu” trong Kinh Thánh, nơi Thiên Chúa cất tiếng gọi và an ủi tâm hồn.
Cuộc hành hương của hai nữ tu là một lời nhắc nhở rất đẹp dành cho người trẻ: hãy biết bước chậm lại, biết lắng nghe, vì rất có thể Thiên Chúa đang gọi tên mình trong chính hành trình ấy. Đó có thể là tiếng gọi của ơn gọi.
Ra đi để tạ ơn, trở về với lòng biết ơn sâu xa hơn
Một cuộc hành hương không chỉ là một “trải nghiệm”. Nó làm cho hành trình đời sống trở nên cụ thể và rõ ràng hơn. Trên những con đường bụi bặm, dưới nắng nóng, với đôi giày chật và những bước chân mỏi mệt, người ta nhận ra rằng mình không hề cô đơn.
Đích đến là có thật, nhưng không thể đi bằng đường tắt.
Hai nữ tu Teresa và Conceição đã lên đường để tạ ơn Thiên Chúa nhân dịp 150 năm thành lập hội dòng, bằng cách đi bộ 150 km. Nhưng khi đến nơi, các chị còn trở về với lòng biết ơn sâu xa hơn, vì những gì đã được trao ban và tỏ lộ trên suốt hành trình.
Các chị cũng lên đường với một ý nguyện: cầu xin cho có thêm nhiều ơn gọi mới. Và khi đích đến mỗi lúc một gần hơn, người hành hương hiểu rằng mọi hy sinh đều có giá trị. Thiên Chúa sẽ đón nhận những cố gắng ấy và làm cho chúng sinh hoa trái gấp trăm.
Trên đường đời, sẽ có những ổ gà, những lối rẽ, những vết phồng nơi bàn chân. Nhưng cũng sẽ có dòng nước mát, tiếng cười, tình bạn và niềm vui. Và thật đẹp biết bao, nếu tất cả chúng ta cùng nhau tiến về đích cuối cùng của cuộc đời trong đức tin và lòng biết ơn.