Đến nội dung chính
Sống Đạo

Một cựu chủng sinh kết hôn với một cựu nữ tu

Câu chuyện của Laís và Jackson Dognini, một cựu nữ tu dòng Cát Minh và một cựu chủng sinh, đang thu hút nhiều chú ý trên mạng xã hội. Có người vui mừng chúc phúc, nhưng cũng có người thắc mắc: vì sao họ rời đời sống tu trì để kết hôn? Thực ra, câu chuyện này nhắc chúng ta rằng ơn gọi không phải là một nhà tù, nhưng là hành trình phân định để yêu mến Thiên Chúa trong sự thật.

Một cựu chủng sinh kết hôn với một cựu nữ tu
Một cựu chủng sinh kết hôn với một cựu nữ tu

Không phải câu chuyện nào bắt đầu trong tu viện hay chủng viện cũng kết thúc bằng ngày lãnh nhận chức thánh hoặc tuyên khấn trọn đời.

Có những hành trình bắt đầu nơi đời sống tu trì, nhưng cuối cùng lại dẫn người ta đến bàn thờ hôn phối. Và nếu được phân định trong bình an, chân thành và vâng phục, đó cũng có thể là một con đường thánh thiện.

Gần đây, nhiều người bất ngờ trước câu chuyện của Laís và Jackson Dognini. Laís từng là một nữ tu Cát Minh, còn Jackson từng là một chủng sinh. Cả hai đã rời đời sống tu trì, sau đó kết hôn và tiếp tục sống đức tin trong một hình thức ơn gọi khác: bí tích Hôn phối.

Khi câu chuyện được chia sẻ, có người vui mừng chúc phúc cho họ. Nhưng cũng có người cảm thấy khó hiểu, thậm chí vội vàng phán xét: “Làm sao họ có thể rời bỏ ơn gọi của mình?”

Tuy nhiên, chính ở đây có một sự thật mà nhiều khi chúng ta dễ quên: ơn gọi không phải là sự giam giữ, nhưng là lời mời gọi yêu thương trong sự thật.

Laís và Jackson đều đã bước vào hành trình tu trì với lòng chân thành. Laís từng sống hai năm trong một đan viện Cát Minh và đã mặc tu phục trong thời gian tập viện. Jackson cũng đã dành năm năm trong chủng viện để phân định ơn gọi linh mục.

Con đường của họ từng gặp nhau trong các sinh hoạt truyền giáo, nhưng khi ấy cả hai hầu như không trò chuyện nhiều.

Về sau, Laís rời đan viện vì lý do sức khỏe, sau khi được chẩn đoán mắc chứng rối loạn khí sắc kéo dài, một dạng trầm cảm nhẹ nhưng dai dẳng. Cô từng chia sẻ rằng trong nhiều năm, cô được nghe rằng những người yêu mến Thiên Chúa thì không nên rơi vào trầm cảm. Nhưng chính trong đời sống Cát Minh, cô học được một điều sâu sắc hơn: đức tin không xóa bỏ nhân tính của con người, nhưng thánh hóa nhân tính ấy.

Khi Jackson nghe tin Laís đã rời đan viện, lúc đó anh vẫn còn là chủng sinh. Anh chỉ gửi cho cô một tin nhắn ngắn gọn:

“Anh đang cầu nguyện cho em.”

Jackson không hề biết rằng cử chỉ bác ái đơn sơ ấy lại mở ra một câu chuyện mới.

Từ đó, họ bắt đầu trò chuyện với nhau. Mọi sự diễn ra chậm rãi, chân thành, xoay quanh đức tin, những nghi vấn, các vết thương nội tâm và hành trình chữa lành.

Jackson vẫn tiếp tục ở lại chủng viện thêm một thời gian. Nhưng sau quá trình phân định, anh nhận ra Thiên Chúa đang mời gọi mình đi theo một hướng khác. Điều đáng nói là quyết định rời chủng viện của Jackson được đưa ra trước khi có bất kỳ mối quan hệ tình cảm nào giữa hai người.

Chỉ sau đó, họ mới dần nhận ra rằng có thể Thiên Chúa đang viết một chương mới trong cuộc đời cả hai.

Laís và Jackson bắt đầu hẹn hò vào tháng 4 năm 2024, đính hôn vào tháng 10 cùng năm và cử hành hôn lễ vào tháng 3 năm 2025.

Hiện nay, Laís là một nhà truyền giáo kỹ thuật số, còn Jackson giảng dạy triết học. Cả hai vẫn tiếp tục phục vụ Thiên Chúa, không phải trong tu phục hay chủng viện, nhưng trong đời sống hôn nhân Kitô giáo.

Một người theo dõi đã viết về câu chuyện của họ:

“Đó không phải là sự trốn chạy khỏi ơn gọi, nhưng là việc khám phá lại ơn gọi ấy.”

Nhận định này rất đáng suy nghĩ.

Tiếng gọi của Thiên Chúa không phải lúc nào cũng đi theo một đường thẳng. Nhưng Thiên Chúa luôn trung tín. Đôi khi, Người dẫn một người vào chủng viện hoặc tu viện không nhất thiết vì người ấy sẽ ở lại đó mãi mãi, nhưng vì Người muốn họ học được điều gì đó, được thanh luyện, được chữa lành và được chuẩn bị cho ơn gọi mà Người đã đặt để từ ban đầu.

Vì thế, trước khi vội vàng phán xét những câu chuyện như thế này, chúng ta nên nhớ rằng một người vẫn có thể khám phá ra ơn gọi thật của mình ngay cả khi đang mặc áo dòng, áo chùng thâm, hoặc đang ở trong một vị trí được nhiều người kính trọng trong Giáo hội.

Điều quan trọng không chỉ là ta đang ở đâu, nhưng là ta có thành thật trước điều Thiên Chúa đang thật sự mời gọi hay không.

Khi một người rời đời sống tu trì trong bình an, trong vâng phục và sau khi đã phân định nghiêm túc, đó không nhất thiết là một gương xấu. Đôi khi, đó là một hành vi can đảm. Đó là sự khiêm nhường để thưa với Chúa:

“Lạy Chúa, xin đừng theo ý con, nhưng xin theo ý Chúa.”

Ơn gọi không phải là một bộ đồng phục. Ơn gọi là một sứ mạng.

Và mọi sứ mạng, nếu được đón nhận trong đức tin, đều dẫn con người trở về với cùng một Thiên Chúa.

Chia sẻ: Facebook X Zalo