Đến nội dung chính
Sống Đạo

Từ “ông hoàng sàn nhảy” trở thành linh mục ngồi xe lăn

Thời còn học trung học, Marek Balwas từng là một chàng trai mê tiệc tùng, hầu như tuần nào cũng có mặt trên sàn nhảy của vũ trường địa phương. Thế nhưng, trong một lần tình nguyện phục vụ người khuyết tật tại một kỳ tĩnh tâm, anh dần nhận ra mình muốn dâng đời cho Thiên Chúa. Về sau, ở tuổi 33, chính anh lại phải gắn đời mình với chiếc xe lăn.

Từ “ông hoàng sàn nhảy” trở thành linh mục ngồi xe lăn
Từ “ông hoàng sàn nhảy” trở thành linh mục ngồi xe lăn

Khi còn là học sinh, Marek Balwas được xem như “ông hoàng disco”. Với anh khi ấy, thật khó tưởng tượng một tuần trôi qua mà không ít nhất một lần đi vũ trường đến tận sáng.

Thế nhưng, cũng chính trong giai đoạn ấy, ý nghĩ trở thành linh mục lần đầu tiên thoáng xuất hiện trong tâm trí anh.

Một thời gian sau, vào tháng 7/1985, Marek đến tu viện Lichen, miền trung tây Ba Lan, để kiếm thêm chút tiền bằng công việc tại một công trường xây dựng. Tại đó, anh gặp một nhóm người khuyết tật đang tham dự kỳ tĩnh tâm mùa hè.

Anh kể với Aleteia:

“Họ được các linh mục và giáo dân chăm sóc. Khi nhìn họ, tôi tự nhủ rằng tôi cũng muốn chăm sóc những người bệnh như thế. Nhưng để làm được điều đó, có lẽ tôi phải trở thành linh mục. Chính lúc ấy, ý nghĩ đầu tiên về ơn gọi linh mục đã đến trong tâm trí tôi.”

Bước ngoặt thiêng liêng

Sáu năm sau, Marek vào chủng viện. Vào đầu năm học, một người bạn cùng lớp đề nghị anh tham gia các buổi gặp gỡ với người khuyết tật. Chàng chủng sinh trẻ lập tức nhận lời.

Cha Marek nhớ lại:

“Những buổi gặp gỡ hằng tháng của chúng tôi bắt đầu bằng Thánh lễ, rồi sau đó chúng tôi cùng nhau sinh hoạt: người khỏe mạnh và người bệnh ở bên nhau. Mùa hè năm sau, tôi cùng cả nhóm tham dự một kỳ tĩnh tâm. Có 25 người ngồi xe lăn và rất nhiều tình nguyện viên.

Chúng tôi ở với các bệnh nhân cả ngày lẫn đêm. Chúng tôi giúp họ mặc quần áo, tắm rửa, đưa họ đi ăn, đút cho họ ăn, đưa họ đi dạo, giúp họ xuống cầu thang, cầu nguyện với họ… nhưng cũng cùng họ trò chuyện về cuộc đời, về đau khổ và cái chết.”

Từ “ông hoàng sàn nhảy” trở thành linh mục ngồi xe lăn
Từ “ông hoàng sàn nhảy” trở thành linh mục ngồi xe lăn

Đối với cha Marek, đó là những khoảnh khắc rất đẹp. Ngài cảm thấy hạnh phúc vì được trở nên hữu ích cho người khác. Những vấn đề nhỏ bé của bản thân dường như không còn quan trọng nữa.

Tuy vậy, trái tim ngài cũng tan vỡ khi chứng kiến những người bạn bệnh tật chịu đau khổ.

Ngài chia sẻ:

“Tôi rất khó hiểu tại sao Thiên Chúa lại để cho có quá nhiều đau khổ, đau đớn và buồn bã như vậy. Nhưng chính họ đã cho tôi câu trả lời: họ biết trân trọng từng giây phút của cuộc sống, từng cử chỉ tử tế dành cho họ. Chính họ đã dạy tôi biết cầu nguyện và tín thác vào Thiên Chúa.”

Tai nạn thay đổi cuộc đời

Marek được truyền chức linh mục năm 1998. Nhưng rồi một ngày bi thảm xảy đến vào tháng 2/2003. Vị linh mục trẻ bị gãy cột sống trong một tai nạn xe hơi nghiêm trọng.

Khi nghe các bác sĩ trong bệnh viện nói rằng mình sẽ không thể đi lại được nữa, điều lạ là cha Marek không quá sốc. Có lẽ vì trước đó, ngài đã có nhiều kinh nghiệm sống gần gũi với những người ngồi xe lăn.

Ngài kể:

“Tôi tự nhủ: điều này thật khó khăn, nhưng có lẽ nó được phép xảy ra vì một lý do nào đó. Thiên Chúa có một kế hoạch dành cho tôi trong tất cả chuyện này. Kế hoạch đó là gì ư? Đừng hỏi tôi, vì tôi vẫn chưa biết.”

Tuy nhiên, một trong những điều đầu tiên ngài nghĩ đến lúc ấy là lời tạ ơn.

“Tôi phải tạ ơn Thiên Chúa vì Người vẫn để cho tôi còn đôi tay và cái đầu hoạt động được, những điều quan trọng nhất đối với sứ vụ linh mục. Tôi vẫn có thể cử hành Thánh lễ, vẫn có thể ban các bí tích, vẫn có thể giảng dạy.”

Ngài nói thêm:

“Gần đây, trong một kỳ tĩnh tâm tôi hướng dẫn, các bạn trẻ đã nói với tôi rằng: người ta không được cứu rỗi bằng đôi chân, nhưng bằng con tim.”

Đối với cha Marek, điều đó hoàn toàn đúng. Ngài ngày càng nhận ra rằng đôi chân không phải là điều quan trọng nhất trong cuộc đời. Điều quan trọng nhất là “một trái tim đầy tín thác vào kế hoạch cứu độ của Thiên Chúa dành cho mỗi người chúng ta”, như ngài từng viết trên blog cá nhân, dù cuộc sống vẫn có những lúc đổ vỡ, nổi loạn và đau đớn.

Ý nghĩa của khuyết tật

Đã nhiều năm cha Marek sống với tình trạng khuyết tật. Dù y học tiến bộ và vẫn có hy vọng một ngày nào đó ngài có thể đứng dậy, hiện tại ngài vẫn đang học cách sống trên chiếc xe lăn.

Ngài kể:

“Buổi sáng, tôi thường bị đánh thức bởi những cơn co cứng khắp các cơ. Dù tôi chỉ còn cảm nhận được khoảng một phần năm cơ thể, những cơn co cơ buổi sáng ấy vẫn gây đau đớn dữ dội. Sau đó, tôi sợ mở mắt, vì sợ phải nhận ra rằng mọi chuyện vẫn y như ngày hôm trước. Nhưng khi cuối cùng mở mắt ra, tôi gieo mình vào vòng tay Chúa. Tôi cảm tạ Người vì thêm một ngày sống Người ban cho tôi. Nhưng đôi khi, khi đau quá, tôi cũng nghĩ đến giây phút mình được về Nhà Cha.”

Ngay cả việc ra khỏi giường cũng không dễ dàng. Các cơ co cứng lại và cần được kiểm soát trước khi ngài có thể cẩn thận chuyển mình sang xe lăn.

Sau cuộc chiến đầu ngày ấy và sau bữa sáng, cha Marek dành một ít thời gian trước máy tính, nơi ngài gọi là “cửa sổ nhìn ra thế giới”. Trong ngày, ngài cử hành Thánh lễ cùng các linh mục khác.

Ngài nói:

“Chính nơi Thánh lễ, tôi kín múc sức mạnh để vượt qua những khó khăn của mình.”

Từ “ông hoàng sàn nhảy” trở thành linh mục ngồi xe lăn
Từ “ông hoàng sàn nhảy” trở thành linh mục ngồi xe lăn

Sau đó, ngài dùng bữa trưa với cộng đoàn. Nhiều người cũng đến thăm ngài: bạn bè, người trẻ, linh mục; họ đến để trò chuyện, cùng cười, xin lời khuyên thiêng liêng và nhiều khi là để xưng tội.

Mỗi ngày, cha Marek cũng dành khoảng một giờ để phục hồi chức năng, nhằm duy trì sức khỏe và để có thể độc lập hơn trong khả năng có thể. Buổi tối là thời gian đọc sách, chiêm niệm và cầu nguyện trước khi đi ngủ, để rồi hôm sau lại bắt đầu một cuộc chiến mới.

Nhờ sự giúp đỡ của cha xứ, cha Marek vẫn tham gia đời sống cộng đoàn. Ngài cử hành Thánh lễ, giải tội, hướng dẫn các kỳ tĩnh tâm Mùa Vọng và Mùa Chay trong giáo phận. Ngài cũng tổ chức các kỳ tĩnh tâm và hành hương cho người khuyết tật. Rất đông người trẻ tìm đến và đồng hành với ngài.

Không bỏ cuộc giữa đau khổ

Trong cầu nguyện, cha Marek đứng trước mặt Thiên Chúa đúng như con người thật của mình, không che giấu, nhiều khi với đôi mắt đầy nước mắt.

Ngài chia sẻ trong một chứng từ tại một kỳ tĩnh tâm:

“Chỉ một mình Thiên Chúa biết nỗi đau và sự khổ sở tôi trải qua khi mở mắt vào buổi sáng và chờ đợi giây phút phúc lành khi một ngày kết thúc. Tuy nhiên, bất chấp đau khổ, buồn bã, và có lẽ đôi khi cả nỗi cay đắng, tôi vẫn mỉm cười. Tôi không bỏ cuộc, vì tôi biết Thiên Chúa thấy được ý nghĩa trong đau khổ của tôi. Dần dần, tôi khám phá ra ý nghĩa ấy, dù hiện nay tôi vẫn chỉ thấy nó mờ mờ như trong gương.”

Cha Marek tin rằng một ngày nào đó ngài sẽ hiểu tất cả.

“Nếu không phải trong đời này, thì sẽ là trong đời sau,” ngài kết luận.

Nguồn nội dung được dịch và biên tập từ bài viết bạn gửi.

Chia sẻ: Facebook X Zalo