Trong đời sống hiện đại, khi con cái bận rộn với công việc, việc chăm sóc cha mẹ già trở thành nỗi trăn trở của nhiều gia đình. Không ít người mang trong lòng sự day dứt vì không thể dành nhiều thời gian ở bên cạnh đấng sinh thành như mong muốn.

Từ thực tế ấy, một số giáo xứ đã nghĩ đến những mô hình sinh hoạt dành cho người cao tuổi. Đó có thể là nơi các cụ gặp gỡ, trò chuyện, cầu nguyện, sinh hoạt chung, được thăm hỏi sức khỏe và tìm thấy niềm vui tuổi già trong bầu khí cộng đoàn.
Tuy nhiên, cần hiểu cho đúng: đây không phải là nơi để con cháu “gửi” cha mẹ cho giáo xứ, càng không phải cách để gia đình phó mặc trách nhiệm chăm sóc người già.
Trong văn hóa Á Đông, đạo hiếu luôn là nền tảng quan trọng của gia đình. Người cao tuổi không chỉ cần cơm ăn, áo mặc hay một nơi sinh hoạt, nhưng cần hơn hết là sự hiện diện, quan tâm và yêu thương của con cháu. Vì thế, nếu giáo xứ có tổ chức mô hình chăm sóc hay sinh hoạt cho người già, thì đó chỉ nên là sự nối dài của tình thân, chứ không thể thay thế mái ấm gia đình.
Một trong những nỗi đau lớn của người cao tuổi là sự cô đơn. Khi con cháu đi làm, đi học, mỗi ngày của các cụ có thể trở nên rất dài và lặng lẽ. Những sinh hoạt cộng đồng tại giáo xứ, nếu được tổ chức tốt, sẽ giúp các cụ có thêm bạn bè, được lắng nghe, được chia sẻ và cảm thấy mình vẫn được yêu thương, trân trọng.
Đó là giá trị đẹp nhất của mô hình này: giúp người già sống vui, sống khỏe, sống trong tình thân của cộng đoàn đức tin.
Dẫu vậy, điều cần tránh là biến một sáng kiến mục vụ tốt đẹp thành nơi “khoán trắng” trách nhiệm. Sẽ rất đáng buồn nếu có người nghĩ rằng chỉ cần đưa cha mẹ đến giáo xứ sinh hoạt là đã hoàn thành bổn phận làm con. Không một chương trình nào, dù tốt đến đâu, có thể thay thế được hơi ấm gia đình.
Vì vậy, nếu triển khai mô hình này, các giáo xứ cần định hướng rõ: đây là nơi sinh hoạt ban ngày, nơi nâng đỡ tinh thần và tạo niềm vui cho người cao tuổi, chứ không phải một “viện dưỡng lão thu nhỏ”. Giáo xứ đồng hành, nhưng gia đình vẫn là nơi chính yếu để chăm sóc và yêu thương các cụ.
Một cộng đoàn trưởng thành được nhìn thấy qua cách họ đối xử với những người già yếu. Nếu giáo xứ có thể mở ra những không gian để người cao tuổi được gặp gỡ, cầu nguyện, chia sẻ và sống vui tuổi xế chiều, đó là một việc rất đáng quý.
Nhưng song song với đó, mỗi người con cũng cần nhớ rằng: cha mẹ già cần giáo xứ, cần cộng đoàn, nhưng trước hết và trên hết, các ngài cần tình thương, sự hiện diện và lòng hiếu thảo của chính con cháu mình.