Mới đây, trong Thánh lễ truyền chức linh mục cho ba tu sĩ tại nhà thờ Tam Hải, cái tên “Dòng Tá viên Mục vụ Bệnh nhân” được nhiều người chú ý. Đây là một dòng tu có sứ mạng rất đặc biệt trong Giáo hội Công giáo: dành đời mình để phục vụ những người đau yếu, nhất là người nghèo, người già neo đơn và những bệnh nhân bị bỏ rơi.

Dòng Tá viên Mục vụ Bệnh nhân là dòng nào?
Dòng Tá viên Mục vụ Bệnh nhân thường được biết đến với tên gọi Dòng Camillô (Camillians). Tên quốc tế là Order of the Ministers of the Sick, thuộc gia đình các dòng giáo sĩ dòng và được Thánh Camillô de Lellis sáng lập.
Các tu sĩ của Dòng thường có chữ viết tắt MI sau tên. Vì thế, trong Thánh lễ truyền chức ngày 15/8/2026 vừa qua, tên của ba tân linh mục được ghi là: Giuse Phạm Quang Hiệp, MI; Phêrô Nguyễn Tuấn Anh, MI và Phêrô Lê Hùng Anh, MI.
Người sáng lập là Thánh Camillô de Lellis
Thánh Camillô de Lellis sinh năm 1550 tại Ý. Sau những biến cố lớn trong cuộc đời và chính kinh nghiệm đau yếu của bản thân, ngài dần nhận ra lời mời gọi đặc biệt của Thiên Chúa nơi những người bệnh.

Năm 1582, ngài quy tụ những người cùng chí hướng để chuyên tâm chăm sóc người đau yếu. Đến năm 1586, nhóm của ngài được Đức Giáo hoàng Sixtô V chấp thuận; năm 1591, Đức Giáo hoàng Grêgôriô XIV nâng cộng đoàn thành Dòng Giáo sĩ Tá viên Bệnh nhân.
Từ đó, các tu sĩ của Dòng thường được gọi đơn giản là Camillians – các tu sĩ Camillô, theo tên vị sáng lập.
Điều gì đặc biệt ở Dòng Camillô?
Điểm nổi bật nhất của Dòng chính là ơn gọi phục vụ người bệnh.
Các tu sĩ không chỉ chăm sóc những nhu cầu thể lý mà còn quan tâm đến đời sống tinh thần và thiêng liêng của người đau yếu. Hiến pháp của Dòng xác định sứ mạng của các tu sĩ là làm chứng cho tình yêu đầy lòng thương xót của Đức Kitô đối với người bệnh.

Thánh Camillô từng mong muốn các môn đệ chăm sóc người bệnh bằng một tình yêu giống như người mẹ chăm sóc đứa con duy nhất đang đau yếu. Tinh thần ấy đến nay vẫn được xem như một nét đặc trưng của linh đạo Camillô. Đức Giáo hoàng Lêô XIV cũng nhắc lại chính tinh thần này khi nói về Thánh Camillô và Dòng Tá viên Bệnh nhân trong Tông huấn Dilexi te.
Vì vậy, người bệnh đối với các tu sĩ Camillô không đơn thuần là một “đối tượng cần trợ giúp”, nhưng là nơi họ được mời gọi nhận ra và phục vụ chính Đức Kitô.
Một lời khấn rất đặc biệt
Bên cạnh ba lời khấn quen thuộc của đời sống thánh hiến là khiết tịnh, khó nghèo và vâng phục, các tu sĩ Camillô còn có một lời khấn đặc biệt:
Phục vụ người bệnh, ngay cả khi việc phục vụ ấy có thể gây nguy hiểm đến chính mạng sống của mình.
Đây được xem là lời khấn thứ tư và là một trong những nét đặc trưng nhất của Dòng.
Tinh thần ấy từng được thể hiện rất rõ trong lịch sử. Khi dịch bệnh hoành hành tại nhiều nơi, các tu sĩ Camillô vẫn ở lại chăm sóc bệnh nhân dù biết mình có thể bị lây nhiễm và mất mạng. Nhiều tu sĩ của Dòng đã qua đời trong khi phục vụ những người mắc dịch bệnh.
Hình ảnh dễ nhận biết của các tu sĩ Camillô là Thánh Giá màu đỏ, biểu tượng gắn liền với sứ mạng hiện diện bên những người đau khổ.
Dòng Camillô tại Việt Nam
Theo TGP Sài Gòn, Dòng Tá viên Mục vụ Bệnh nhân đã hiện diện tại Việt Nam từ năm 1992. Trong hơn ba thập niên, các tu sĩ đã thực hiện nhiều hoạt động bác ái, mục vụ và chăm sóc bệnh nhân tại nhiều địa phương.
Một dấu mốc đáng chú ý diễn ra ngày 7/12/2024, khi miền Việt Nam của Dòng chính thức được nâng lên thành Phụ tỉnh Dòng Tá viên Mục vụ Bệnh nhân Việt Nam.
Các tu sĩ Camillô hiện diện tại những nơi người đau yếu và yếu thế cần được chăm sóc. Chẳng hạn tại Giáo phận Long Xuyên, các tu sĩ phục vụ bệnh nhân nghèo tại Bệnh xá Kênh Bảy và chăm sóc những người cao tuổi neo đơn tại Nhà dưỡng lão Láng Sen.
Không phải tu sĩ Camillô nào cũng là linh mục
Một điểm cũng cần lưu ý: Dòng Camillô gồm cả linh mục và tu huynh. Dù đảm nhận những công việc khác nhau, họ cùng chia sẻ một ơn gọi và một sứ mạng chung là phục vụ người đau yếu.
Vì thế, việc ba tu sĩ Camillô được truyền chức linh mục ngày 15/8/2026 không làm thay đổi căn tính căn bản của họ. Các ngài vẫn tiếp tục sống đoàn sủng của Thánh Camillô, nhưng từ nay còn phục vụ người bệnh với tư cách linh mục qua việc cử hành Thánh lễ, Bí tích Hòa giải, Xức dầu Bệnh nhân và các công việc mục vụ khác.
Có thể nói, giữa rất nhiều đặc sủng khác nhau trong đời sống thánh hiến của Giáo hội, Dòng Tá viên Mục vụ Bệnh nhân mang một sứ mạng rất dễ nhận ra: ở lại bên người đau yếu khi họ cần được yêu thương và nâng đỡ nhất.
Đó cũng chính là di sản mà Thánh Camillô de Lellis để lại cho những người con của ngài suốt hơn bốn thế kỷ qua.