Thánh Gioan Phaolô II cho biết câu Tin Mừng Mt 25,40 là nền tảng giúp hiểu sứ vụ phục vụ người nghèo của Mẹ Têrêsa: phục vụ những người bé mọn nhất chính là phục vụ Đức Kitô.
Credit: Salvacampillo | Shutterstock
Trong cuộc đời các thánh, một đoạn Kinh Thánh đôi khi trở thành nguồn cảm hứng và động lực chính cho sứ vụ truyền giáo của các ngài. Thánh Phanxicô Assisi, chẳng hạn, được đánh động bởi lời Đức Giêsu sai các môn đệ lên đường mà không mang theo của cải: “Anh em đừng mang gì đi đường, không gậy, không bao bị, không lương thực, không bạc tiền, cũng đừng có hai áo” (Lc 9,3). Lời này góp phần dẫn ngài đến đời sống nghèo khó triệt để.
Đối với Mẹ Têrêsa, đoạn Tin Mừng giữ vai trò đặc biệt trong việc định hình đời sống hiến thân của Mẹ là lời Đức Giêsu nói về việc phục vụ những người bé mọn nhất.
Nhìn thấy Đức Kitô nơi người nghèo và đau khổ
Trong bài giảng lễ phong chân phước cho Mẹ Têrêsa năm 2003, Thánh Gioan Phaolô II đã nhấn mạnh tầm quan trọng của đoạn Tin Mừng này đối với việc hiểu sứ vụ của Mẹ:
“Mỗi lần các ngươi làm như thế cho một trong những anh em bé nhỏ nhất của Ta đây, là các ngươi đã làm cho chính Ta vậy” (Mt 25,40). Đoạn Tin Mừng này có ý nghĩa then chốt để hiểu việc Mẹ Têrêsa phục vụ người nghèo. Đó là nền tảng cho xác tín được đức tin soi dẫn của Mẹ rằng khi chạm đến những thân thể tan nát của người nghèo, Mẹ đang chạm đến thân thể Đức Kitô.
Mẹ Têrêsa tìm đến những người nghèo nhất trên thế giới không phải để trở thành một nhà hoạt động nhân đạo nổi tiếng, nhưng vì Mẹ nhìn thấy Đức Kitô nơi những người nghèo khổ và đau đớn.
Khi tắm rửa cho một người đang hấp hối trên đường phố, Mẹ xác tín rằng mình đang tắm rửa cho chính Đức Giêsu Kitô. Thánh Gioan Phaolô II cũng khẳng định động lực này trong sứ vụ của Mẹ:
Việc phục vụ của Mẹ hướng đến chính Đức Giêsu, Đấng ẩn mình dưới dáng vẻ đau khổ của những người nghèo nhất. Mẹ Têrêsa làm nổi bật ý nghĩa sâu xa nhất của việc phục vụ: một hành vi yêu thương dành cho người đói, người khát, khách lạ, người trần truồng, người đau yếu và người bị cầm tù (x. Mt 25,34-36) là hành vi dành cho chính Đức Giêsu.
Mẹ Têrêsa không phục vụ người nghèo vì muốn tìm kiếm một cảm giác hưng phấn thiêng liêng hay chỉ để cảm thấy tốt hơn về bản thân. Động lực nền tảng của Mẹ là xác tín mình đang phục vụ Đức Giêsu Kitô.
Gương sống của Mẹ nhắc các Kitô hữu rằng mỗi khi phục vụ người khác, kể cả những người trong gia đình, họ cũng đang phục vụ chính Đức Kitô. Tình yêu dành cho Đức Giêsu có thể được thể hiện qua những việc phục vụ cụ thể dành cho những người ở bên cạnh mình.
Cuộc đời Mẹ Têrêsa là lời mời gọi không chỉ lắng nghe Lời Chúa, nhưng còn đem Lời Chúa vào đời sống hằng ngày.