Sinh ra với tên gọi Ferdinand, vị thánh nổi tiếng này đã cảm thấy được thôi thúc đổi tên sau khi gia nhập Dòng Phanxicô.
Trong cuộc đời các thánh, có nhiều vị đã trải qua một sự thay đổi tên gọi, hoặc do chính các ngài tự nguyện, hoặc do bề trên dòng tu đặt cho. Thánh Antôn Padua cũng là một trong số đó. Khi sinh ra và chịu phép Rửa, ngài mang tên Ferdinand.

Gia nhập Dòng Anh Em Hèn Mọn
Ban đầu, Ferdinand cảm thấy được mời gọi sống đời tu trì và đã gia nhập Dòng Kinh sĩ Thánh Augustinô. Khi ấy, ngài vẫn giữ tên Ferdinand. Tuy nhiên, trong lòng ngài chưa thật sự bình an với hội dòng mà mình đã chọn.
Rồi một ngày kia, ngài tham dự tang lễ của năm tu sĩ Phanxicô đã chịu tử đạo.
Cha Ubaldus da Rieti, trong cuốn Cuộc đời Thánh Antôn Padua, đã thuật lại rằng: khi Ferdinand chứng kiến tang lễ long trọng của năm vị tử đạo ấy, cùng những điều kỳ diệu Thiên Chúa thực hiện nhờ lời chuyển cầu của các ngài, tâm hồn ngài bừng cháy lòng nhiệt thành. Ngài khao khát được chiến đấu cho đức tin vào Chúa Kitô và sẵn sàng đổ máu vì đức tin nếu cần.
Từ đó, Ferdinand mong muốn gia nhập Dòng Phanxicô, với hy vọng chính mình cũng có thể được gọi để làm chứng cho Chúa bằng cả mạng sống.
Một ngày nọ, ngài gặp vài tu sĩ Phanxicô và thổ lộ ước nguyện của mình. Hai tu sĩ thuộc tu viện Thánh Antôn Viện phụ thường đến Đan viện Thánh Giá để xin của bố thí nuôi sống cộng đoàn. Ferdinand đã kín đáo đến gặp các ngài và nói:
“Con tha thiết ước ao được trở thành thành viên của dòng các ngài, với điều kiện các ngài cho phép con đi đến giữa những người Saracen, để con có cơ hội đổ máu vì đức tin vào Chúa Kitô.”
Không lâu sau, Ferdinand xin phép bề trên để được chuyển sang Dòng Phanxicô. Khi gia nhập Dòng Anh Em Hèn Mọn, ngài được thôi thúc đổi tên.
Ngài không chỉ muốn thay tu phục của Dòng Thánh Augustinô bằng tu phục của Dòng Thánh Phanxicô, mà còn muốn đổi cả tên gọi, để trở nên xa lạ với bạn bè và người thân, hầu có thể sống một đời ẩn dật trong Chúa Giêsu Kitô. Từ đó, ngài không còn được gọi là Ferdinand nữa, mà là Antôn.
Việc chọn tên Antôn cũng gắn ngài với Thánh Antôn Viện phụ, vì đó là tên của tu viện mới mà ngài gia nhập.
Từ một người trẻ mang tên Ferdinand, ngài trở thành Antôn — vị thánh sau này được cả Giáo hội yêu mến, đặc biệt được biết đến như vị thánh hay giúp tìm lại những gì đã mất, nhưng trước hết, ngài là một con người đã tìm thấy chính mình trong tiếng gọi của Chúa.